Bán tự vi sư

Có một cậu học trò

Vừa dốt vừa chậm chạp

Sáng sớm mùng ba Tết

Một mình đến chúc thầy

Ông đồ ngạc nhiên thay

Bèn kéo tay hỏi nhỏ:

“Bạn đâu con không rủ,

Lại đi sớm giờ này ?”

Cậu học trò khoanh tay”

“Thưa, vì con học dốt

Tiếp thu chậm nhất lớp

Nên rất ngại đi cùng

Vả lại nếu đi chung

Thầy hỏi han bạn giỏi

Con đâu còn cơ hội

Được trò chuyện cùng thầy ?”

Ông đồ sững vài giây

Rồi quay sang gọi vợ

Mang ra một khay lễ

Xôi gà và phong bao

Nâng khay lễ ngang đầu

Ánh mắt đầy thiện cảm:

“Thầy có chút lễ mọn,

Tết này xin biếu con! “

Mắt mở to trợn tròn

Cậu học trò lắp bắp

Cúi rạp người xuống đất:

“Mong thầy đại xá cho!”

Con mắc tội hồ đồ

Nói mà không suy nghĩ

Xin thầy đừng làm thế

Con sợ lắm thầy ơi!”

Ông đồ vội đỡ lời”

“Con không sai gì cả

Một bài học vô giá

Con vừa dạy cho thầy…

Dù trò dốt trò hay

Bần hàn hay giàu có

Lòng người thầy phải tỏ

Sáng rỡ như trăng rằm

Đối xử cho công bằng

Mới là người thầy tốt

Con cho ta bài học

Cũng là thầy ta rồi!”

Phàm sống ở trên đời

Ai cũng đều phải học

Nên đều có ít nhất

Một người thầy cho mình

Ở giữa cõi nhân sinh

Không gì hoàn hảo cả

nên ai cũng có thể

Có ai đó gọi…”thầy”!


Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *